Lắng nghe “Chuyện của đá” từ Nò Ah – 7 sắc cao nguyên

(TITC) – Tại nơi cao nguyên bạt ngàn đá núi thuộc Công viên địa chất toàn cầu Cao nguyên đá Đồng Văn, có những câu chuyện chưa từng được viết thành sách, chưa từng được ghi thành trang… mà được cất giấu trong tiếng gió, trong ánh lụa sương chàm và trong từng phiến đá nằm im lìm qua bao mùa nắng gió. Đó là lời mở đầu trong chương trình nghệ thuật “Chuyện của đá” tại Nò Ah – 7 sắc cao nguyên.

Những vũ điệu mộc mạc đầy sức sống

Chương trình nghệ thuật “Chuyện của đá” tại Nò Ah – 7 sắc cao nguyên là một sản phẩm du lịch mới của vùng cao Mèo Vạc – Tuyên Quang khai thác nét văn hóa đặc sắc của đồng bào các dân tộc nhằm phục vụ, thu hút du khách đến trải nghiệm. Ở nơi đó, những thanh âm, điệu múa, câu chuyện của núi rừng Mèo Vạc sẽ được kể lại bằng âm nhạc, nghệ thuật, bằng vũ điệu, bằng tiếng khèn sống động. Trong không gian một quá cà phê đậm bản sắc vùng Công viên địa chất toàn cầu Cao nguyên đá Đồng Văn, du khách sẽ được trải nghiệm một hành trình, được lắng nghe, được chiêm ngưỡng; cùng để tâm hồn phiêu du đến nơi ký ức và hiện tại gặp nhau, để được chạm vào sự mộc mạc mà đầy sức sống của con người nơi cao nguyên.

Chương trình biểu diễn trong không gian một quá cà phê đậm bản sắc vùng Công viên địa chất toàn cầu Cao nguyên đá Đồng Văn. Ảnh: TITC

Chương trình nghệ thuật “Chuyện của đá” với nhiều tiết mục đậm đà bản sắc. Đá tưởng như vô tri, nhưng lại lưu giữ bước chân thiên di của đồng bào Mông, giữ tiếng cười trong ngày hội mùa, giữ cả tiếng khèn gọi bạn tình tha thiết. Đá trở thành chứng nhân của tình yêu, của những lễ cưới nồng men rượu, và của sắc màu rực rỡ trong những mùa hội ngập tràn. Rồi cả điệu múa Tày “Duyên dáng cao nguyên” đến “Truyện cổ tích Lô Lô: Rồng và Người” hòa cùng điệu múa Lô Lô rực rỡ… Tất cả đã cùng hòa quyện để tạo nên một bức tranh đầy màu sắc, vừa mộc mạc vừa rực rỡ, vừa bình dị mà cũng đầy huyền diệu.

Trình diễn tiết mục “Sáo Mèo gọi bạn”. Ảnh: TITC

Mỗi tiết mục mang đến một câu chuyện kể, một góc trải nghiệm đầy ấn tượng. Những tiết mục ấy do chính bản thân đồng bào thể hiện, được thổi vào cái hồn cốt đã ăn sâu vào máu của đồng bào, là những nét văn hóa truyền thống. Du khách vừa thưởng thức cà phê, vừa hòa mình vào dòng chảy văn hóa của đồng bào bản địa. Trên hết, “Chuyện của đá” thể hiện khát vọng của những người xây dựng, với tâm huyết bảo tồn văn hóa đồng bào, khai thác văn hóa đồng bào tạo điểm nhấn trong phát triển du lịch.

Vũ điệu “Đám cưới người Mông”

Thật khó diễn tả hết cảm xúc. Mội tiết mục sẽ gợi mở một câu chuyện, đưa du khách như lạc vào trong miền cổ tích của đồng bào. Đó là sự rạo rực, sự thổn thức từ trong sâu thẳm… Đơn cử như vũ điệu “Đám cưới người Mông”. Chỉ với độ dài chừng 4 phút, kết hợp câu chuyện kể về văn hóa, khiến du khách không thể cưỡng lại.

Những vũ điệu mộc mạc do chính đồng bào biểu diễn. Ảnh: TITC

Câu chuyện bắt đầu từ lời dẫn của vũ điệu. Trên những triền núi xanh biếc của vùng Công viên địa chất toàn cầu Cao nguyên đá Đồng Văn, nơi mây trắng sà xuống chạm vào mái nhà trình tường vàng sậm, có một ngày mà đất trời như cũng cùng hân hoan – ngày cưới.

Ngày ấy, bản làng bừng lên như một bông hoa rừng gặp nắng, rộn ràng tiếng khèn, tiếng cười, tiếng chân người rập rình theo nhịp bước của hạnh phúc.

Với người Mông, tình yêu là món quà của núi. Duyên chẳng đến vội, mà được gió mang về, khèn gọi tới. Giữa phiên chợ rộn ràng sắc váy, đôi mắt chạm nhau như dòng suối gặp ánh trăng. Từ giây phút ấy, tiếng khèn trở thành tiếng nói của lòng – mỗi giai điệu ngân lên là một lời tỏ tình, một nhịp tim thổn thức giữa sườn núi mờ sương.

Khi đôi trai gái đã ưng lòng, ngày đón dâu được chọn kỹ như chọn mùa gieo hạt. Sáng sớm, con đường quanh co qua nương ngô, qua rừng sa mộc lại rộn tiếng ngựa lóc cóc. Chàng trai gùi trên vai những lễ vật mộc mạc: con gà, vò rượu ngô, tấm khèn cũ – tất cả là tấm lòng chân thành của nhà trai.

Bên bếp lửa, người mẹ dặn khẽ: “Đi đón con dâu về, cho bản thêm đông tiếng cười.”

Chương trình nghệ thuật góp phẩn bảo tồn, phát huy nét văn hóa của đồng bào các dân tộc Tày, Mông, Lô Lô. Ảnh: TITC

Nhà gái mở cửa, khói bếp thơm lừng hòa cùng tiếng nói cười. Già làng khấn tổ tiên, cầu cho đôi trẻ thuận hòa như mây trôi về đỉnh núi. Cô dâu e lệ trong váy áo sặc sỡ, từng sợi chỉ thêu như kể lại câu chuyện của núi rừng. Ánh bạc trên trán lấp lánh như giọt sương ban mai – tinh khiết, dịu dàng và thiêng liêng.

Chiều xuống, đoàn người rời nhà gái, tiếng khèn lại vang lên dìu dặt như gió gọi. Cô dâu bước đi giữa tiếng hát tiễn của bạn bè, đôi khi ngoảnh lại – ánh mắt gửi về mái nhà tuổi thơ, nơi có mẹ đang đứng nhìn theo. Nhưng phía trước, ngọn lửa mới đang đợi được nhen lên nơi bếp nhỏ nhà chồng.

Những chàng trai Mông hào phóng, những cô gái Mông nhanh nhẹn. Ảnh: TITC

Khi về đến nhà trai, cô dâu bước qua chậu than hồng – nghi thức tẩy uế, cầu may. Người già bảo rằng: “Qua than, bỏ lại điều xui, mang điều lành vào nhà.” Khói bếp bay lên, quyện cùng làn khói hương, như lời chúc của tổ tiên gửi gắm đến đôi vợ chồng trẻ.

Rồi đêm cưới đến – đêm vui nhất trong năm của cả bản. Rượu ngô thơm nồng, khèn hòa cùng trống, trống hòa cùng tiếng cười. Váy xòe như hoa rừng giữa đêm trăng, ánh mắt người say ánh lửa như sao. Đám cưới người Mông không chỉ là chuyện của hai người, mà là ngày hội của cộng đồng, nơi mọi người cùng nhau vui, cùng nhau hát, cùng nhau chúc phúc cho tình yêu.

Vũ điệu truyền tải câu chuyện từ đám cưới người Mông. Ảnh: TITC

Khi trăng lên trên đỉnh cao núi, tiếng khèn lại ngân lên, không còn sôi nổi, mà sâu lắng, như lời nguyện thầm gửi vào gió núi: “Hãy cho chúng con sống bên nhau đến đầu bạc răng long, như dãy núi chẳng bao giờ rời mây.”

Ngày cưới khép lại, nhưng dư âm vẫn ở lại trong lòng người. Ở lại trong tiếng khèn, trong nụ cười của cô dâu mới, trong ánh lửa bập bùng giữa đêm cao nguyên. Và thế là, giữa bao mùa gió núi, bản lại thêm một mái nhà, thêm một khúc hát, thêm một hạnh phúc giản dị mà thiêng liêng.

Trung tâm Thông tin du lịch

Tin liên quan

Scroll to Top